Vợ, Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu

Chương 62: Thiếu


trước

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phong cảnh nông trường rất đẹp, môi trường ở không được tốt lắm, nhưng cũng rất gọn gàng, sạch sẽ.

Tất cả các phòng đều cùng là cửa gỗ, cửa sổ gỗ, sàn gỗ, gian phòng tuy nhỏ, nhưng đầy đủ chức năng.

“Mệt quá!” Ninh Noãn Dương nằm trên giường cong chân lên, cô đưa tay vuốt nệm, có chút cứng, mặc dù không thoải mái bằng cái giường lớn ở nhà. Nhưng mà, cô mệt muốn chết rồi, có chỗ có thể nằm là thỏa mãn rồi, “Thật thoải mái!” Cô ôm cái gối thô, híp mắt, vẻ mặt thoải mái.

“Bảo bối.” Giọng nói khiêu gợi khẽ vang lên ở phía sau, bàn tay to đặt lên cổ cô khẽ nắn bóp: “Thoải mái không?”

“Thoải mái.” Ninh Noãn Dương nhắm mắt hưởng thụ, trên mặt lộ ra vẻ lười biếng, cực kỳ giống mèo con đáng yêu, “Chồng ơi, qua bên trái một chút.” Cô nũng nịu nói, anh mát xa đúng lúc làm dịu đi cơ bắp đau nhức của cô vì ngồi xe.

“Ở đây phải không?” Bàn tay to di chuyển sang trái một chút, những ngón tay hơi thô ráp cọ sát vào bộ đồ ngủ tơ lụa của cô, hô hấp của anh từ từ trở nên nặng nề: “Bảo bối, anh muốn ôm.” Đỗ Ngự Đình xoay người, ôm người đang đang hưởng thụ vào trong lòng, cúi đầu khẽ cắn lên cổ trắng nõn của cô: “Thật thơm!”

Mùi oải hương tỏa ra sau khi cô tắm, làm cho anh cảm thấy an tâm.

“Chồng ơi, trước kia em có thể nấu ăn không?” Ninh Noãn Dương đột nhiên nhớ đến bữa tối ngày hôm nay, mặc dù món ăn làm ra đều bị ăn sạch, cô thậm chí còn chưa nếm qua rốt cuộc hương vị như thế nào, nhưng cô cảm thấy rất xa lạ với việc này, dường như từ trước đến giờ cô chưa từng làm qua.

Trước kia?

Trong đôi mắt đen hiện lên vẻ cảnh giác, Đỗ Ngự Đình trả lời một cách mơ hồ: “Anh cũng không rõ lắm.” Anh không thích cô hỏi về chuyện quá khứ, bởi vì trong quá khứ của cô, có một khoảng thời gian dài không có sự tồn tại của anh, “Đã nghĩ ra ngày mai sẽ làm gì chưa?” Có vẻ như anh cố ý dời chủ đề, anh đã sắp xếp công việc ở công ty, để có thể chơi cùng cô vài ngày. Điều duy nhất khiến anh khó chịu chính là, vốn dĩ hành trình chỉ có hai người rất nhanh liền trở thành một đoàn người.

“Vẫn chưa nghĩ ra.” Ninh Noãn Dương lắc đầu, trong mắt hiện ra vẻ mệt mỏi nồng đậm, sự mệt mỏi khi đi đường xa làm cho đại não của cô rất buồn ngủ,


trước

Bình luận truyện